Bích Lạc

《碧落》 bì luò

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: nguyên nghĩa là trời ở phía Đông, từ đó nó có nghĩa là trời xanh. Trong bài Trường Hận Ca () của Bạch Cư Dị (, 772-846) có câu rằng: “Thượng cùng Bích Lạc hạ Huỳnh Tuyền (, trên khắp trời xanh dưới thấu suối vàng).”