Bất Tịnh Thuyết Pháp

《不淨說法》 bù jìng shuō fǎ

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Bất Tịnh nói pháp. Cũng gọi Tà Mệnh Thuyết Pháp (nói pháp để mưu sinh). Người nói pháp tâm còn ô nhiễm, nhưng vì Danh Lợi mà nói, hoặc nói mà không hiểu rõ nghĩa lí của giáo pháp, gọi là Bất Tịnh Thuyết Pháp. Kinh Phật tạng quyển trung phẩm Tịnh Pháp nêu ra năm lỗi của người Bất Tịnh nói pháp:
1. Tự nói mình biết hết Phật giáo.
2. Khi giảng nói kinh, chỉ trích những lỗi trái ngược nhau trong các kinh.
3. Đối với các pháp ngờ vực không tin.
4. Tự đem chỗ hiểu biết của mình để phê phán kinh pháp.
5. Vì Danh Lợi mà nói pháp. Kinh trên còn nêu ra năm nhược điểm của người Bất Tịnh nói pháp:
1. Khi nói pháp trong lòng hồi hộp, sợ người khác hỏi vặn.
2. Trong lòng lo sợ mình không nói được, nhưng vẫn gượng nói pháp cho người khác nghe.
3. Mình là Phàm Phu, không có trí tuệ chân thực.
4. Pháp nói ra Bất Tịnh, chỉ là lời nói suông mà thôi.
5. Bài nói Pháp Không có thứ tự trước sau, chắp vá lộn xộn, nên trong lòng hồi hộp lo sợ. [X. kinh Ưu bà tắc giới Q. 2. phẩm Tự lợi lợi tha; kinh Quán vô lượng thọ; Quán Vô Lượng Thọ Kinh Sớ Q. 4.; Quán Vô Lượng Thọ Kinh Nghĩa Sớ Q.hạ; Quán Vô Lượng Thọ Phật Kinh Sớ Diệu Tông Sao Q. 6.].