Bất Thanh Tịnh Thí

《不清淨施》 bù qīng jìng shī

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Sự Bố Thí không trong sạch. Chỉ sự Bố Thí có tâm bám dính. Cũng gọi Bất Tịnh thí. Đối lại với Thanh Tịnh Thí. Tức khi Bố Thí còn thấy có người cho, người nhận và vật để cho v.v…... là có thực, chứ chưa đạt được Tam Luân Thể Không’. Cứ theo Trung a hàm quyển 47, kinh Cù Đàm Di và kinh Đại bátniết bàn (bản Bắc) quyển 24, nếu căn cứ vào tịnh hay Bất Tịnh của người cho và của người nhận, thì có thể chia làm bốn:
1. Người cho tịnh, người nhận Bất Tịnh.
2. Người cho Bất Tịnh, người nhận tịnh.
3. Người cho, người nhận đều tịnh.
4. Người cho, người nhận đều Bất Tịnh. Lại cứ theo Di Lặc Bồ Tát sở vấn kinh luận quyển 6 nói, thì trong Bất Tịnh thí có hai tình huống: một là vì sợ hãi mà cho, hai là vì mong được đền ơn mà cho. [X. kinh Năng đoạn Kim Cương; kinh Tâm Địa quán Q. 7.]. (xt. Bố Thí).