Bất Hồi Hướng

《不回向》 bù huí xiàng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Tiếng dùng của Phật giáo Nhật bản. Môn Tịnh Độ lập ra hai thứ Hồi Hướng là: Vãng tướng Hồi Hướng (nguyện đem Công Đức đã tu Hồi Hướng đạo Bồ Đề để được sinh về Tịnh Độ) và Hoàn tướng Hồi Hướng (nguyện sau khi Thành Phật trở lại vào vòng sống chết giáo hóa hết thảy Chúng Sinh). Nhưng, Tịnh Độ Chân Tông thì chủ trương, chỉ cần một niềm tin chí thành, tha thiết là hai thứ Hồi Hướng trên đều do đức Phật A di đà Hồi Hướng cho người tu hành, chứ người tu hành thì không cần phải Hồi Hướng, nên gọi là Bất Hồi Hướng. Bất Hồi Hướng là pháp Tha Lực, hiển bày chỗ cùng tột của Tha Lực; bởi thế, Niệm Phật Tha Lực (tuyệt đối tin tưởng vào sự cứu vớt của Phật A di đà) gọi là Bất Hồi Hướng pháp. [X. Tuyển trạch Bản Nguyện Niệm Phật tập; Giáo Hành Tín chứng Q. 2.; Chính Tượng Mạt Hòa Tán].