Bất Đãn Không

《不但空》 bù dàn kōng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Không những chỉ là không. Nghĩa Không của Trung Đạo. Cũng gọi Bất Khả Đắc Không (cái không chẳng thể được). Đối lại với Đãn Không (chỉ là không = Thiên Không). Nghĩa là chẳng những thấy chỉ là không, mà còn thấy cả chẳng không để đạt đến cái không của Nghĩa Trung đạo. Quán xét lí Bất Đãn Không gọi là Bất Đãn Không quán, tức là lí không mà những người Thông Giáo Lợi Căn trong bốn giáo Hóa pháp của tông Thiên thai quán xét. Phân Biệt về lí Không của hàng ba thừa (Thanh Văn, Duyên Giác, Bồ Tát) thấy, trong Ma Ha Chỉ Quán (Hội Bản) quyển 3 phần 3, ngài Trí Khải đã chỉ ra rằng: hàng Nhị Thừa (Thanh Văn, Duyên Giác) quán xét từ Giả vào Chân, là chỉ mới vào Đãn Không, chứ chưa từ Đãn Không vào Giả, nên không có cái dụng giáo hóa người khác. Còn hàng Bồ Tát do thể hội mà vào Đãn chân (chỉ là chân thực), nên có thể từ Đãn Không mà vào Giả, hóa độ Chúng Sinh, làm trong sạch nước Phật. Chỉ có Bồ Tát Thượng Căn, nhờ thể chứng được Giả mà vào Chân, lần lượt vào Đãn Không, Bất Đãn Không, cho nên có khả Năng Phá trừ Vô Minh mà thấy tính Phật. [X. Thiên Thai Tứ Giáo Nghi]. (xt. Đãn Không).