Bát Đại Thành

《八大城》 bā dà chéng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Tám thành lớn. Chỉ tám tòa đô thành của Ấn Độ đời xưa. Đó là: Xá vệ, Sa kì, Chiêm ba, Ba La Nại, Câu Thiểm Di, Tì xá li, Vương xá, Ca tì la vệ. [X. luật Ma Ha Tăng Kì Q. 33.].