Bảo Thọ

《寶樹》 bǎo shù

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: cây báu. Từ này thường thấy xuất hiện trong Kinh Điển Phật Giáo. Người ta dùng bày loại trân báu để tạo thành hình dáng cây; tỷ dụ như vàng vòng () làm gốc cây, Bạch Ngân () làm thân cây, Lưu Ly () làm cành cây, Thủy Tinh () làm ngọn cây, Hổ Phách () làm lá cây, Mỹ Ngọc () làm hoa và Mã Não () làm trái cây. Trong Phật Thuyết Vô Lượng Thọ Kinh (, Taishō No. 360) có đoạn rằng: “Thiết ngã đắc Phật, quốc trung Bồ Tát, tùy ý dục kiến Thập Phương vô lượng Nghiêm Tịnh Phật độ, ứng thời như nguyện, ư Bảo Thọ trung, giai tất chiếu kiến, do như minh kính, đỗ kỳ diện tượng (, nếu như ta Thành Phật, các Bồ Tát trong nước, tùy ý muốn thấy mười phương vô lượng Phật độ Nghiêm Tịnh, tùy thời được như nguyện; trong hàng cây báu, tất đều chiếu thấy, giống như gương sáng, thấy rõ hình mặt).” Hay như trong Phật Thuyết Vô Lượng Thọ Phật Kinh (, Taishō No. 365) cũng có đoạn: “Phật cáo A Nan cập Vi Đề Hy: 'Địa tưởng thành dĩ, thứ quán Bảo Thọ; quán Bảo Thọ giả, Nhất Nhất quán chi, tác Thất Trùng Hàng Thọ tưởng, Nhất Nhất thọ cao bát thiên Do Tuần, kỳ chư Bảo Thọ, Thất Bảo Hoa diệp, vô bất cụ tục (, Phật bảo A Nan và bà Vi Đề Hy rằng: 'Quán Tưởng về đất xong rồi, kế đến quán cây báu; quán cây báu thì quán từng cây một, tưởng tượng bảy hàng lớp cây, mỗi một cây cao tám ngàn Do Tuần; các cây báu ấy, hoa và lá bằng bảy thứ báu, không cây nào không đầy đủ').” Ngoài ra, trong Tây Du Ký (西), hồi thứ 64 lại có đoạn: “Trượng tích Tây lai bái Pháp Vương, nguyện cầu diệu điển viễn truyền dương, Kim Chi tam tú thi đàn thoại, Bảo Thọ thiên hoa liên nhụy hương, bách xích cán đầu tu tấn bộ, Thập Phương Thế Giới lập hành tàng, tu thành ngọc tượng Trang Nghiêm thể, Cực Lạc môn tiền thị Đạo Trường (西竿竿, quảy trượng qua Tây lễ Pháp Vương, nguyện mong Kinh Điển khắp truyền dương, cành vàng tam tú thơ đàn lạ, cây báu ngàn hoa sen nhụy hương, trăm bộ đầu sào nên bước tiếp, mười phương Thế Giới vững trụ thường, tu thành voi ngọc Trang Nghiêm dáng, Cực Lạc cửa này chính Đạo Trường).” Câu “thường du Bảo Thọ chi giai ()” có nghĩa là thường rong chơi nơi thềm ngọc có hàng cây báu, tức chỉ cho Thế Giới Tây Phương Cực Lạc của đức Phật Di Đà.