Bảo Phiệt

《寶筏》 bǎo fá

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: chiếc bè quý báu. Đây là thuật ngữ Phật Giáo, tỷ dụ cho Phật Pháp vi diệu, cao quý có thể dẫn dắt Chúng Sanh vượt qua biển khổ đạt đến bờ bên kia. Trong bài thơ Xuân Nhật Quy Sơn Ký Mạnh Hạo Nhiên () của thi sĩ Lý Bạch (, 701-762) nhà Đường có câu: “Kim Thằng Khai Giác lộ, Bảo Phiệt độ mê xuyên (, thừng vàng bày nẻo giác, bè báu qua sông mê).” Hay trong bài Trùng Tu Viên Gia Sơn Bi Ký () của Phạm Dương Tuân (, ?-?) nhà Thanh có đoạn rằng: “Thần tiên giả dĩ kim đan vĩnh bảo tánh mạng, dĩ Bảo Phiệt Phổ Độ Chúng Sanh (, đấng thần tiên lấy thuốc hay giữ tánh mạng lâu dài, lấy bè báu độ khắp Chúng Sanh).” Trong Phổ Năng Tung Thiền Sư Tịnh Độ Thi (, Tục Tạng Kinh Vol. 62, No. 1215) lại có câu: “Tiêu nghi tức lự tuyệt Phan Duyên, trì danh ức niệm ưng Như Thị, Bảo Phiệt thường đình Khổ Hải biên, Tây phương thắng cảnh diệu nan lường (西, hết nghi dứt nghĩ bặt Phan Duyên, trì danh tưởng niệm nên như vậy, bè báu thường dừng biển khổ bên, Tây phương thắng cảnh tuyệt khó lường).” Hoặc trong Bát Nhã Tâm Kinh Giải Nghĩa (, Tục Tạng Kinh Vol. 26, No. 570) lại có câu: “Thử kinh thành liệu chúng khổ chi linh đan, độ Mê Tân chi Bảo Phiệt(, kinh này thật là linh đơn chữa trị các bệnh khổ, là bè báu đưa người qua bến mê vậy).”