Bảo Cái, Bửu Cái

《寶蓋》 bǎo gài

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: lọng báu, dù báu; là từ mỹ xưng cho lọng hay dù; tức chỉ cho lọng trời được trang sức bằng 7 thứ báu; còn gọi là Hoa Cái (, lọng hoa). Loại này thường được treo trên tòa cao của Phật, Bồ Tát hay Giới Sư. Theo Phật Thuyết Duy Ma Cật Kinh (, Taishō Vol. 14, No. 474), Phẩm Phật Quốc () thứ 1, cho biết rằng trong thành Tỳ Da Ly (Sanskrit: Vaiśālī, Pāli: Vesālī ) có người con một vị trưởng giả tên Bảo Tích (), cùng với 500 con trưởng giả khác, cầm lọng bảy báu đến chỗ đức Phật. Ngoài ra, trong các kiến trúc thời cổ đại, trên đỉnh tháp đá, v.v., có điêu khắc rất tinh xảo hình dạng giống như cái lọng. Trong Huệ Lâm Tông Bổn Thiền Sư Biệt Lục (, Tục Tạng Kinh Vol. 73, No. 1450) có câu: “Thiên thùy Bảo Cái trùng trùng tú, địa dũng Kim Liên diệp diệp tân (, trời buông lọng báu lớp lớp đẹp, đất vọt sen vàng lá lá tươi).” Hay trong Phật Thuyết Đại Thừa Vô Lượng Thọ Trang Nghiêm Kinh (, Taishō Vol. 12, No. 363) quyển Hạ có đoạn: “Đông phương Hằng Hà Sa số Phật Sát, Nhất Nhất sát trung, hữu vô lượng vô số Bồ Tát Ma Ha Tát, cập vô lượng vô số Thanh Văn chi chúng, dĩ chư hương hoa tràng phan Bảo Cái, trì dụng cúng dường Cực Lạc Thế Giới Vô Lượng Thọ Phật (, Hằng Hà Sa số cõi Phật ở phương Đông, trong mỗi một cõi ấy, có vô lượng vô số Bồ Tát Ma Ha Tát, và vô lượng vô số chúng Thanh Văn, lấy các hương hoa, tràng phan, lọng báu, mang đến cúng dường đức Phật Vô Lượng Thọ của Thế Giới Cực Lạc).” Hoặc trong Viên Ngộ Phật Quả Thiền Sư Ngữ Lục (, Taishō Vol. 47, No. 1997) quyển 4 lại có đoạn: “Tổ Phật đồng căn bổn, Nhân Thiên cọng tán dương, kết thành Bảo Cái tường vân, cọng chúc Nam Sơn thánh thọ (, Tổ Phật cùng gốc rễ, trời người cùng ngợi khen, kết thành lọng báu mây lành, cùng chúc núi Nam thánh thọ).”