Bản Địa

《本地》 běn dì

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Chỉ thực tướng Pháp Thân của Phật Bồ Tát. Tức đối với Hóa Thân sở hiện mà gọi Bản thân năng hiện là Bản Địa. Bản, là căn bản; địa, là Nghĩa Sở y (chỗ nương tựa); ý nói thực tướng Pháp Thân là gốc của vạn hóa, cũng như đất là chỗ nương tựa của muôn vật, vì thế gọi là Bản Địa. [X. Pháp Hoa Văn Cú Q. 9.].