Bài Vị

《牌位》 pái wèi

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: tiếng Nhật là Vị Bài (, ihai), là tấm bảng bằng gỗ có khắc ghi tên tuổi, chức vị, Pháp Danh, v.v., các thông tin liên quan đến người đã quá cố để cúng tế. Bài Vị được xem như đồng dạng với Thần Chủ (), hay Thần Vị (), Thần Chủ Bài (), được dùng khá phổ biến trong tang lễ của Nho Giáo từ thời Hậu Hán (, 25~220) trở đi. Nguồn gốc phát xuất của Bài Vị vốn là sự tập hợp tập tục cổ xưa cho rằng Bài Vị là nơi nương tựa của vong linh, với Tín Ngưỡng tháp miếu của Phật Giáo. Đối với Nhật Bản, cùng với Thiền Tông, Bài Vị được truyền vào dưới Thời Đại Liêm Thương (, Kamakura, 1185-1333), và đến thời Giang Hộ (, Edo, 1600-1867) thì phổ cập hóa.