Bạch Liên

《白蓮》 bái lián

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

s, Pāli: puṇḍarīka: âm dịch là Phân Đà Lợi Ca () Bôn Trà Lợi Ca (), Phân Trà Lợi Ca (); là một loại hoa sen màu trắng. Theo Đại Nhật Kinh Sớ () quyển 15 cho biết rằng loại hoa này tuyết trắng như bạc, sáng rực có thể làm hoa mắt, hương của nó rất thơm, chủ yếu sống trong hồ A Nậu Đạt (); con người ít khi thấy được nó, vốn sanh từ trong bùn ra, nhưng không nhiễm ô mùi bùn; vì vậy hoa này thường được ví cho Phật tánh, tuy ở trong Phiền Não nhưng không bị Phiền Não làm cho ô nhiễm. Như trong phần bạt hậu của Diệu Pháp Liên Hoa Kinh (Sanskrit: Saddharma-puṇḍarīka, ) có giải thích rằng loại hoa này khi chưa nở thì gọi là Khuất Ma La (), khi sắp rụng cánh là Ca Ma La () và khi đang nở rộ là Phân Đà Lợi (). Kinh này ví Diệu Pháp của Phật như là hoa sen trắng lớn. Quẻ bói thứ 22, Bính Ất (), loại thượng cát (, rất tốt) của Đạo Giáo, tên là Lý Thái Bạch Ngộ Đường Minh Hoàng () có câu: “Bích ngọc trì trung khai Bạch Liên, Trang Nghiêm Sắc Tướng tự thiên nhiên, sanh lai cốt cách siêu phàm tục, chánh thị Nhân Gian đệ nhất tiên (, bích ngọc hồ trong nở trắng sen, Trang Nghiêm Sắc Tướng tự thiên nhiên, sanh ra cốt cách siêu phàm tục, quả đúng trên đời đệ nhất tiên).” Thi sĩ Lục Quy Mông (, ?-881) nhà Đường có làm bài thơ tựa đề Bạch Liên như sau: “Tố hoa đa mông biệt diễm khi, thử hoa đoan hợp tại Diêu Trì, vô tình hữu hận hà nhân kiến, nguyệt hiểu phong Thanh Dục đọa thì (, hoa thẹn thùng che đẹp chớ khi, hoa này rất hợp ở Diêu Trì, vô tình mang hận không người thấy, gió mát trăng thanh lại rụng đi).”