Bắc Tông Ngũ Phương Tiện Môn

《北宗五方便門》 běi zōng wǔ fāng biàn mén

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: gọi tắt là Ngũ Phương Tiện (便) hay Ngũ Phương Tiện Môn (便), cùng với thuyết Quán Tâm (), là tư tưởng cốt cán của Bắc Tông Thiền vốn do Đại Sư Thần Tú (, 606-706) chủ xướng. Theo Đại Thừa Vô Sanh Phương Tiện Môn (便, Taishō Vol. 85, No. 2834), Ngũ Phương Tiện gồm có: (1) Tổng Chương Phật Thể (): tức nương vào thuyết của Đại Thừa Khởi Tín Luận () mà làm sáng tỏ Phật thể, xa lìa các niệm. (2) Khai Trí Tuệ (): còn gọi là Bất Động Môn (), tức nương vào Pháp Hoa Kinh (Sanskrit: Saddharma-puṇḍarīka-sūtra, ) để mở bày cửa trí tuệ. (3) Hiển Thị Bất Tư Nghì Pháp (): tức nương vào thuyết của Duy Ma Kinh (Sanskrit: Vimalakīrti-nideśa, ) để làm hiển bày giải thoát không thể nghĩ bàn. (4) Minh Chư Pháp Chánh Tánh (): tức nương vào thuyết của Tư Ích Phạm Thiên Sở Vấn Kinh () để minh sát tánh đúng đắn của các pháp. (5) Tự Nhiên Vô Ngại Giải Thoát Đạo (): tức nương vào giáo nghĩa của Hoa Nghiêm Kinh (Sanskrit: Buddhāvataṃsaka-nāma-mahāvaipulya-sūtra, ) để Chứng Đắc giải thoát tự nhiên vô ngại. Như vậy, Ngũ Phương Tiện Môn của Bắc Tông Thiền vốn lập cuớc trên 5 bộ kinh luận chính là Đại Thừa Khởi Tín Luận, Pháp Hoa Kinh, Duy Ma Kinh, Tư Ích Phạm Thiên Sở Vấn Kinh và Hoa Nghiêm Kinh; lấy giáo thuyết của các kinh luận này để làm Phương Tiện Chứng Đắc giải thoát; nên có tên gọi là Ngũ Phương Tiện Môn, tức 5 cánh cửa Phương Tiện. Đây là đặc sắc nổi bật của Bắc Tông Thiền.