Bắc Phương Thất Diệu Chúng

《北方七曜衆》 běi fāng qī yào zhòng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Tức là bảy vị trời ở mé bắc của viện. Ngoài trong Thai Tạng Giới hiện đồ mạn đồla Mật giáo, đó là: Bách dược, Ái tài, Đa La, Hiền câu, Bách, Mãn giả và A thấp tì nhĩ, tương đương với bảy vì sao Hư, Nguy, Thất, Khuê, Bích, Lâu và Vị trong Nhị Thập Bát Tú. Nhưng trong kinh Tú diệu, bảy ngôi sao này không hẳn chỉ ở phương bắc. [X. kinh Tú diệu Q.hạ].