Bả Trụ Phóng Hành
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Tiếng dùng trong Thiền Lâm. Là phương pháp chỉ đường tiếp hóa Học Nhân trong Thiền Môn. Nói cùng lúc bả trụ và phóng hành. Còn gọi là bả phóng, bả định phóng hành, nhất thu nhất phóng. Bả trụ, còn gọi bả định, hàm ý là bắt giữ; trong Thiền Môn là pháp thầy dùng để khử trừ vọng kiến trong đầu óc học trò, khiến họ không còn giữ lại một mảy may Ngã Kiến. Phóng hành, là phương pháp phóng nhiệm tự do thầy dùng khi chỉ dạy học trò. Bả trụ là pháp thầy dắt dẫn học trò Hướng Thượng, Phóng hành thì là phương pháp Hướng Hạ thuận theo sự tự do chứng ngộ của học trò. Lại khi bả trụ thì tất cả đều tĩnh lặng, không có một vật gì; khi phóng hành thì muôn tượng hiển bày la liệt, mỗi mỗi đều sống động. Nếu có thể vận dụng bả trụ và phóng hành một cách hỗ tương dung hợp, thì liền đạt đến cảnh giới toàn nhiên Tự Tại. Bích Nham Lục Tắc 76 (Đại 48, 203 trung), nói: Bả Trụ Phóng Hành thâu tóm ở nơi đây [X. Bích Nham Lục đệ bát thập nhị tắc Bình Xướng, đệ Cửu thập cửu tắc Bình Xướng].