Bà La Môn Tử Mệnh Chung Ái Niệm Bất Li Kinh
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Có một quyển. Còn gọi là Bà La Môn Tử Mệnh Chung Ái Niệm kinh, Ái Niệm Bất Li kinh. Do ngài An Thế Cao đời Đông Hán dịch vào năm Kiến Hòa 2 đến năm Kiến Minh 3 (148 - 170), thu vào Đại Chính Tạng tập 1. Kinh này với Trung A Hàm phẩm 216 kinh Ái Sinh, Trung bộ bản Pàli kinh 87 Piyajàtika Sutta, Tăng Nhất A Hàm phẩm 13 kinh 3, Sinh Kinh phẩm 15 Tử Mệnh quá v.v... là những bản đồng loại. Nội dung tường thuật, khi đức Phật ở tại vườn Cấp Cô Độc, thành Xá Vệ, có người Phạm Chí vì con chết mà đau buồn thương nhớ mãi không thôi, đức Phật bảo ông ta nếu cứ sinh ái niệm thì đau buồn khổ não càng nhiều. Vua Ba Tư Nặc nghe được lời nói ấy, bèn sai Bà La Môn Na Lê Ương Già đến xin đức Phật chỉ dạy, nhân đó, đức Phật giải thích rộng ra, vua Ba Tư Nặc liền tín thụ và xin qui y làm Ưu Bà Tắc. [X. Lịch Đại Tam Bảo Kỉ Q. 4.; Khai Nguyên Thích Giáo Lục Q. 1.].