Bà Hoà

《婆啝》 pó hé

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Chi sự phát tiếng (oa oa) của trẻ con. Kinh Niết Bàn (bản Bắc) quyển 20 (Đại 12, 485 trung), nói: Cái gọi là Bà Hòa, Hòa là Hữu Vi, Bà là Vô Vi, ấy là trẻ con. (xt. Đa Đá Bà Hòa).