An Dưỡng

《安養》 ān yǎng

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: tên gọi khác của Thế Giới Tây Phương Cực Lạc; còn gọi là An Dưỡng Quốc (), An Dưỡng Tịnh Độ (), An Dưỡng Thế Giới (), v.v. Như trong Thế Giới Cực Lạc Tịnh Độ có thể làm cho an tâm, dưỡng thân, nên có tên gọi như vậy. Chánh Pháp Hoa Kinh () quyển 9 có đoạn rằng: “Sanh An Dưỡng Quốc, kiến Vô Lượng Thọ Phật (, sanh về nước An Dưỡng, thấy Phật Vô Lượng Thọ)”. Trong Văn Thù Sư Lợi Phật Độ Nghiêm Tịnh Kinh () quyển thượng có dạy rằng: “Quốc Độ Nghiêm Tịnh, do như Tây phương An Dưỡng chi quốc (西, Quốc Độ Trang Nghiêm trong sạch, giống như nước An Dưỡng ở phương Tây)”. Ngoài ra, An Dưỡng còn là văn dịch khác của An Lạc (); cả hai đều là tên gọi khác của Thế Giới Cực Lạc. Cho nên, vị giáo chủ của An Dưỡng Quốc là đức Phật A Di Đà (Sanskrit: Amitābha, ). Tác phẩm viết về Thế Giới này có An Dưỡng Sao (, Taishō, quyển 84), 7 quyển, không rõ Tác Giả; An Dưỡng Tập (, Anyōshū) của Nhật Bản, 10 quyển, do Nguyên Long Quốc (, Minamoto-no-Takakuni, 1004-1077) cùng với 10 vị A Xà Lê của Diên Lịch Tự (, Enryaku-ji) biên tập tại Bình Đẳng Viện (, Byōdō-in), vùng Vũ Trị (, Uji), v.v. Trong Tây Trai Tịnh Độ Thi (西) quyển 2 của Phạn Kỳ Sở Thạch () có bài thơ rằng: “Bất hướng Ta Bà giới thượng hành, yếu lai An Dưỡng quốc trung sanh, thử phi Niệm Phật Công Phu đáo, an đắc siêu phàm Nguyện Lực thành, hương vụ nhập thiên phù cái ảnh, noãn phong xuy thọ tác cầm thanh, phân minh thức đắc Chơn Như ý, khẳng nhận Ma Ni tác thuỷ tinh (, chẳng hướng Ta Bà cõi ấy hành, nên về An Dưỡng nước trong sanh, Công Phu Niệm Phật không thấu triệt, sao được siêu phàm Nguyện Lực thành, hương khói xông trời lọng báu ảnh, thổi cây gió ấm diễn cầm đàn, rõ ràng biết được Chơn Như ý, chấp nhận Ma Ni làm Thủy Tinh).”