A Lộc Lộc Địa
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Tiếng dùng trong Thiền Lâm. Còn gọi là Chuyển Lộc Lộc Địa, A là trợ từ, lộc lộc là tiếng bánh xe chạy mau; địa là vĩ ngữ trợ từ. Tức là sự vật trong trạng thái tiến hành một mạch chứ không ngưng trệ; hình dung cảnh giới tự do vô ngại, xoay chuyển Tự Tại. Ngoài ra, hình dung tài biện bác lưu loát cũng gọi là A Lộc Lộc Địa. Bích Nham Lục, tắc 53 (Đại 48, 188 thượng): Ta thình lình khóc, như nay đang khóc. Thấy ông ta sau khi ngộ A Lộc Lộc Địa, chẳng ở lưới lồng, tự nhiên lung linh (lời ngài Bách trượng).