A Dục Vương Truyện
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Sách truyện gồm 7 quyển, do ngài An Pháp Khâm đời Tây Tấn dịch, thu vào Đại Chính Tạng tập 50. Sách này ghi lại sự tích của vua Có tất cả mười một phẩm:
1. Bản thí thổ duyên.
2. A-dục vương Bản Duyên A-dục và Nhân Duyên của các tôn giả Ma-ha-ca-diếp, Ưu-ba-cúc-đa v.v... truyện.
3. A-thứ-già vương đệ Bản Duyên.
4. Câu-na-la Bản Duyên.
5. Bán Am-la quả Nhân Duyên.
6. Ưu-ba-cúc-đa Nhân Duyên.
7. Ma-ha Ca-diếp Niết-bàn Nhân Duyên.
8. Ma-điền-đề Nhân Duyên.
9. Thương-na hòa-tu Nhân Duyên.
10. Ưu-ba-cúc-đa Nhân Duyên.
11. A-dục vương hiện báo Nhân Duyên. Bản dịch khác của tập truyện này là: kinh A Dục Vương 10 quyển (cũng được thu vào Đại Chính Tạng tập 50), do ngài Tăng-già-bà-la dịch vào đời Lương, gồm có 8 phẩm:
1. Sinh Nhân Duyên.
2. Kiến Ưu-ba-cấp-đa Nhân Duyên.
3. Cúng dường Bồ-đề thụ Nhân Duyên.
4. Cưu-na-la Nhân Duyên.
5. Bán am-ma-lặc thí tăng Nhân Duyên.
6. Phật Kí Ưu-ba-cấp-đa Nhân Duyên.
7. Phật Đệ Tử ngũ nhân truyền thụ Pháp Tạng Nhân Duyên.
8. Ưu-ba-cấp-đa Đệ Tử Nhân Duyên. Trong đây, bốn phẩm 1, 2, 5, 10 trong truyện A-dục vương là cùng bản với chương 26 đến chương 29 trong bản tiếng Phạm Divyàvadàna (do E. B. Cowell, R. A. Neil v.v... xuất bản vào năm 1886 Tây lịch) và quyển 23, 25 trong kinh Tạp A-hàm. Phẩm Cưu- ma-na Nhân Duyên tương đương với bản dịch Tây Tạng Ku-na-la#i rtogs-pabrjod-pa. Ngoài ra, học giả người Pháp E. Burnouf dịch bộ phận ghi chép truyện vua A-dục trong Divyàvadàna ra tiếng Pháp vào năm 1845 Tây lịch, và in chung trong tác phẩm Ấn Độ Phật Giáo Sử Tự Luận (Introduction à l’histoire du Bouddhisme indien) của ông. Còn L. Feer thì dịch A-dục vương truyền thuyết bản Tây Tạng ra tiếng Pháp, đề là Légende du roi Azoka (A Dục Vương truyền thuyết), ấn hành ở Paris năm 1865. Lại ngoài Divyàvadàna nói ở trên, còn có bản tiếng Phạm nữa là Azokavadàna, được R. Mitra (người Anh) dịch đại ý trong tác phẩm Nepalese Buddhist Literature (văn học Phật giáo Népal) của ông vào năm 1882. [X. Xuất Tam Tạng Kí tập Q. 2.; Khai Nguyên Thích Giáo Lục Q. 2., Q. 6.; Phật Giáo Sử Địa Khảo luận (Ấn Thuận, Diệu Vân Tập hạ biên 9 đệ tam)].
1. Bản thí thổ duyên.
2. A-dục vương Bản Duyên A-dục và Nhân Duyên của các tôn giả Ma-ha-ca-diếp, Ưu-ba-cúc-đa v.v... truyện.
3. A-thứ-già vương đệ Bản Duyên.
4. Câu-na-la Bản Duyên.
5. Bán Am-la quả Nhân Duyên.
6. Ưu-ba-cúc-đa Nhân Duyên.
7. Ma-ha Ca-diếp Niết-bàn Nhân Duyên.
8. Ma-điền-đề Nhân Duyên.
9. Thương-na hòa-tu Nhân Duyên.
10. Ưu-ba-cúc-đa Nhân Duyên.
11. A-dục vương hiện báo Nhân Duyên. Bản dịch khác của tập truyện này là: kinh A Dục Vương 10 quyển (cũng được thu vào Đại Chính Tạng tập 50), do ngài Tăng-già-bà-la dịch vào đời Lương, gồm có 8 phẩm:
1. Sinh Nhân Duyên.
2. Kiến Ưu-ba-cấp-đa Nhân Duyên.
3. Cúng dường Bồ-đề thụ Nhân Duyên.
4. Cưu-na-la Nhân Duyên.
5. Bán am-ma-lặc thí tăng Nhân Duyên.
6. Phật Kí Ưu-ba-cấp-đa Nhân Duyên.
7. Phật Đệ Tử ngũ nhân truyền thụ Pháp Tạng Nhân Duyên.
8. Ưu-ba-cấp-đa Đệ Tử Nhân Duyên. Trong đây, bốn phẩm 1, 2, 5, 10 trong truyện A-dục vương là cùng bản với chương 26 đến chương 29 trong bản tiếng Phạm Divyàvadàna (do E. B. Cowell, R. A. Neil v.v... xuất bản vào năm 1886 Tây lịch) và quyển 23, 25 trong kinh Tạp A-hàm. Phẩm Cưu- ma-na Nhân Duyên tương đương với bản dịch Tây Tạng Ku-na-la#i rtogs-pabrjod-pa. Ngoài ra, học giả người Pháp E. Burnouf dịch bộ phận ghi chép truyện vua A-dục trong Divyàvadàna ra tiếng Pháp vào năm 1845 Tây lịch, và in chung trong tác phẩm Ấn Độ Phật Giáo Sử Tự Luận (Introduction à l’histoire du Bouddhisme indien) của ông. Còn L. Feer thì dịch A-dục vương truyền thuyết bản Tây Tạng ra tiếng Pháp, đề là Légende du roi Azoka (A Dục Vương truyền thuyết), ấn hành ở Paris năm 1865. Lại ngoài Divyàvadàna nói ở trên, còn có bản tiếng Phạm nữa là Azokavadàna, được R. Mitra (người Anh) dịch đại ý trong tác phẩm Nepalese Buddhist Literature (văn học Phật giáo Népal) của ông vào năm 1882. [X. Xuất Tam Tạng Kí tập Q. 2.; Khai Nguyên Thích Giáo Lục Q. 2., Q. 6.; Phật Giáo Sử Địa Khảo luận (Ấn Thuận, Diệu Vân Tập hạ biên 9 đệ tam)].