Vân Biền

《雲騈》 yún pián

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: có hai nghĩa khác nhau. (1) Loại cỗ xe của Tiên Nhân trong truyền thuyết. Như trong bài Hoa Dương Tiên Sinh Đăng Lâu Bất Phục Hạ Tặng Trình () của Thẩm Ước (, 441-513) của nhà Lương thời Nam Triều có câu: “Vân Biền bất triển địa, tiên cư đa lệ tiều (, xe mây chẳng chấm đất, cõi tiên nhiều lầu xinh).” Hay như trong bài tựa Dong Thành Tập Tiên Lục () của Đỗ Quang Đình (, 850-933) nhà Tiền Thục có đoạn: “Hoặc vi Chân Nhân chi hữu, hoặc vi Thiên Đế chi tân, Thúc Hốt nhi long giá Lai Nghênh, tham sai nhi Vân Biền hà mại (, hoặc là bạn của Chân Nhân, hoặc là khách của Thiên Đế, bỗng chốc mà xe rồng đến đón, dần dần mà xe tiên xa tít).” (2) Mây lành tụ tập. Như trong Lễ Xá Lợi Tháp Nghi Thức (, Tục Tạng Kinh Vol. 74, No. 1491) có câu: “Đại địa chúng sơn kỳ thắng xứ, Đỉnh Hồ tú xuất bảo liên phong, Vân Biền thọ vũ Phù Đồ hiện, vạn cổ thư quang phước Việt Trung (, đại địa núi non kỳ lạ chốn, Đỉnh Hồ xuất hiện báu non sen, mây vờn cây múa chùa tháp hiện, vạn cổ sáng ngời đất Việt trong).”