Tường Nhụy

《祥蕊》 xiáng ruǐ

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Shōzui, ?-1823: vị tăng của Chơn Ngôn Tông Nhật Bản, sống vào cuối thời Giang Hộ, húy Tường Nhụy ([]), xuất thân vùng Tân Dã (), A Ba Mộc (, thuộc Tokushima). Ông xuất gia năm 16 tuổi, theo hầu vị Ni Tấn Hải () ở Chánh Hưng Am () vùng A Ba (, Awa), chuyên nghiên cứu văn học và sáng tác Thi Ca, văn từ. Đến năm 50 tuổi, ông kế thừa Chánh Hưng Am, rồi 10 năm sau ông giao nơi nầy lại cho đệ tử và lui về ẩn cư tại Huyễn Mộng Am () ở vùng Trường Cốc Bộ ().