Tuân Tây

《俊譽》 jùn yù

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Shunyo, ?-1301: vị tăng của Chơn Ngôn Tông Nhật Bản, sống vào cuối thời Liêm Thương, húy là Tuấn Dự (), thông xưng là Trúc Nội Pháp Ấn (), con của Tri Túc Viện Công Tuấn (). Vào năm 1254, được sự chấp thuận của Hiến Thâm (), ông thọ pháp Quán Đảnh; đến năm 1256, ông lại thọ pháp Đình Nghi Quán Đảnh () của Dòng Tùng Kiều () từ Chơn Thân () tại Biến Trí Viện () và trở thành Tổ đời thứ 5 của Vô Lượng Thọ Viện (). Đến năm 1265 thì ông làm chức Thiếu Tăng Đô ().