Tử Cung

《紫宮》 zǐ gōng

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: có ba nghĩa chính. (1) Tên ngôi sao, chỉ cho một sao trong nhóm Tử Vi (). Như trong tác phẩm Ngô Việt Xuân Thu (), Câu Tiễn Quy Quốc Ngoại Truyện (), của Triệu Diệp (, ?-?) nhà Hán, có đoạn: “Ư thị Phạm Lãi nãi quán Thiên Văn, nghĩ pháp ư Tử Cung trúc tác tiểu thành, chu thiên nhất bách nhị thập nhị bộ (, nhân đó Phạm Lãi bèn xem xét Thiên Văn, nghĩ ra cách nơi Tử Cung dựng thành nhỏ, chu vi 1.122 bước).” (2) Chỉ cho cung cấm của đế vương. Như trong bài thơ Cảm Ngộ () của Lý Bạch (, 701-762) nhà Đường có câu: “Tử Cung khoa nga mi, tùy thủ hội điêu yết (, cấm cung khoe mày ngài, luôn tay vẽ không thôi).” Hay trong Tích Du Thiên () của Hà Cảnh Minh (, 1483-1521) nhà Minh cũng có câu: “Tam thiên diễm nữ la Tử Cung, khuynh thành nhất tiếu dương song nga (, ba ngàn mỹ nữ khắp cấm cung, nghiêng thành cười mĩm dương đôi mày).” (3) Chỉ cho nơi ở của Hoàng đế trong truyền thuyết. Như trong Hoài Nam Tử (), phần Thiên Văn Huấn (), giải thích rằng: “Tử Cung giả, Thái Nhất chi cư dã (, Tử Cung là nơi ở của Thần Thái Nhất).”