Tử Cống

《子貢》 zi gòng

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

520-? ttl.: Đệ Tử của Trọng Ni (, tức Khổng Tử), họ Đoan Mộc (), tên là Tứ (), tự là Tử Cống, sinh năm thứ 25 (520) đời Chu Cảnh Vương (). Ông có tài hùng biện và bên cạnh đó còn có tài làm ra tiền, được Khổng tử gọi là “hồ liễn chi khí ().” Hồ liễn () là một loại bát đĩa tôn quý đặc biệt chỉ dùng đựng đồ cúng tế thời cổ đại; nhà Hạ gọi nó là “hồ ()”, nhà Ân gọi là “liễn ()”. Từ này được dùng để chỉ cho người có tài năng đặc biệt, có thể Đảm Đương Đại Sự, giống như Tử Cống. Ông được tôn sùng như là Thần Tài.