Trương Thuyết

《張説》 zhāng shuō

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

667-730: thi nhân thời Thịnh Đường, tự là Đạo Tế (). Dưới thời vua Huyền Tông, ông làm chức Trung Thư Lệnh (, tức Tể Tướng) và được phong làm Yến Quốc Công (). Trước tác của ông có Trương Yến Công Tập ().