Trúc Điển

《竺典》 zhú diǎn

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: Kinh Điển Phật Giáo. Trong bài Tống Giáp Sơn Mẫu Cữu Chi Nhiệm Thái Nguyên Tự () của Viên Tông Đạo (, 1560-1600) nhà Minh có đoạn: “Đạo Đức, Nam Hoa dĩ cập Trúc Điển diệc đa thiệp liệp, huy trần viện hào, vãng vãng hữu hiệu (, Đạo Đức Kinh, Nam Hoa Kinh cho đến Kinh Điển Phật Giáo có nhiều liên quan với nhau, chấp bút đàm luận, thường có hiệu quả).” Hay trong bài thơ Tiểu Trừ Dạ Thị Học Nhân () của Tịch Đăng (, ?-?) nhà Minh lại có câu: “Trúc Điển đương tôn trọng, phàm tình mạc lãng phàn (, kinh Phật nên tôn trọng, Phàm Phu chớ buông lung).” Trong Ngũ Đăng Toàn Thư (, Tục Tạng Kinh Vol. 82, No. 1571) quyển 81, phần Kì Châu Tam Giác Thiên Phong Tánh Thiền Sư (), cũng có câu rằng: “Mỗi độc Trúc Điển, triệt nhật vong quyện (, [Thiền Sư] mỗi khi đọc kinh Phật, suốt ngày quên mệt mỏi).” Hoặc trong Tiếu Ẩn Đại Hân Thiền Sư Ngữ Lục (, Tục Tạng Kinh Vol. 69, No. 1367) quyển 2 lại có đoạn rằng: “Viên tác liên cung, khai bát hoang chi thọ vức; tải dương Trúc Điển, tráng vạn thế chi phi đồ (, bèn dựng chùa chiền, mở tám phương ấy cõi thọ; xiển dương kinh Phật, sáng muôn thưở ấy cơ đồ).”