Trần Cảnh

《塵境》 chén jìng

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

s: artha: chỉ đối tượng của tâm là Lục Trần (), gồm sắc (), thanh (), hương (), vị (), xúc () và pháp (); do đó, Thế Giới hiện thực được gọi là Trần Cảnh. Trong bài thơ Ký Vệ Minh Phủ () của Tư Không Thự (, khoảng 720-790) nhà Đường có câu: “Thúy trúc hoàng hoa giai Phật tánh, mạc giáo Trần Cảnh ngộ tương xâm (, trúc biếc hoa vàng đều Phật tánh, chớ bảo Trần Cảnh mê lầm nhau).” Hay trong Tông Kính Lục (, Taishō Vol. 48, No. 2016) quyển 29 lại có đoạn: “Nhược minh Phật Tri Kiến, khai ngộ Bản Tâm, cánh hữu hà Trần Cảnh nhi năng chướng ngại hồ (, nếu rõ tri Kiến Phật, khai ngộ Bản Tâm, lại có Trần Cảnh nào có thể làm chướng ngại được chứ ?).” Hoặc trong Cao Lệ Quốc Phổ Chiếu Thiền Sư Tu Tâm Quyết (, Taishō Vol. 48, No. 2020) cũng có đoạn: “Chư Pháp như mộng, diệc Như Huyễn hóa, cố vọng niệm bổn tịch, Trần Cảnh bổn không (, các pháp như mộng, cũng Như Huyễn hóa, nên vọng niệm vốn vắng lặng, Trần Cảnh vốn không).”