Tông Thừa

《宗乘》 zōng chéng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Trong điều Huyền sa Sư Bị của Cảnh Đức Truyền Đăng Lục quyển 18, điều Tự pháp sư kị trong Sắc tu Bách trượng thanh qui quyển 2 và trong Phổ Khuyến Tọa Thiền Nghi của ngài Đạo Nguyên người Nhật bản, đều cho rằng chỗ cùng tột của một tông là Tông Thừa. Chữ Thừa ở đây cũng giống với chữ Thừa trong Đại Thừa, Tiểu Thừa, Nhất ThừaTam Thừa. Mang ý nghĩa là chuyên chở Chúng Sinh đến chỗ khai ngộ. Ngoài ra, từ ngữ Tông Thừa nhãn có nghĩa là đối với Tông Thừa có kiến giải độc đáo; Tông Thừa lực thì chỉ cho học vấn đắc lực do nương theo Tông Thừa mà được.