Tông Môn Cải
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Cũng gọi: Tông Môn xuyên tạc. Tiếng dùng của Phật giáo Nhật bản –Nghĩa là kiểm tra các Tông Môn sở thuộc. Vào thời kì đầu Thời Đại Giang Hộ, Mạc Phủ nhận thấy Thiết Chi Đan tông (Gia tô giáo) có ý đồ xâm chiếm lãnh thổ, nhiễu loạn Thần Xã, chùa viện, liền ban hành luật cấm chỉ Thiết Chi Đan tông truyền giáo, ra lệnh cho Tín Đồ bỏ Tông, ai không nghe thì xử tử. Đến thời đại Đức Xuyên thì Thiết Chi Đan Phụng Hành được thiết lập để phụ trách việc kiểm tra mọi người của Tông Môn sở thuộc, nếu ai đã tin theo Thiết Chi Đan tông thì phải cải tín sang Phật giáo, đồng thời đặt ra các điều lệ xử phạt. Lại qui định tất cả Tông Phái đều phải thuộc tổ chức của Phật giáo, phải ghi rõ tháng, năm và nơi sinh của mỗi người trong chùa viện. Đây là chế độ giám sát chùa viện, chế độ Đàn gia sau này tức đã do sự diễn biến từ Tông Môn Cải mà ra.