Tống Liêm

《宋濂》 sòng lián

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Sōren, 1309-1380: nhân vật sống dưới thời nhà Minh, xuất thân Phố Giang (), Tỉnh Triết Giang (), tự Cảnh Liêm (), hiệu là Tiềm Khê (), Vô Tướng Cư Sĩ (), Long Môn Tử (), Tiên Hoa Sanh (), Bạch Ngưu Sanh (), Nam Cung Tán Lại (), Nam Sơn Tiều Giả (). Lúc nhỏ ông theo học Nho Giáo với Ngô Lai (), Liễu Quán (), Hoàng Tiềm (), v.v., thông hiểu các kinh sử. Trong khoảng thời gian niên hiệu Chí Chánh (, 1341-1367), ông được ban tặng hiệu Hàn Lâm Học Sĩ, nhưng sau lui ẩn cư ở Long Môn Sơn (), chuyên viết sách trong vòng hơn 10 năm. Đến đầu thời nhà Minh, biên tu các sử thư nhà Nguyên, nghiên cứu sâu các điển tịch của thánh hiền, cho nên phần lớn các quy định về lễ nhạc dưới thời nhà Minh đều do ông làm ra. Ông cũng thường đọc Đại Tạng Kinh, khi rảnh rang thì tu tập Thiền quán, cùng với nhà vua thường đàm luận áo nghĩa của Kinh Điển. Vào năm thứ 13 (1380) niên hiệu Hồng Võ (), nhân chuyện cháu ông là Tống Thận () có tội nên bị liên lụy, cả nhà ông phải dời đến Mậu Châu (), khi đi qua Cù Đường (), đêm về cùng với vị tăng hàn huyên Đạo Vị, ông ngồi ngay ngắn y nhiên mà ra đi, hưởng thọ 72 tuổi. Đến thời Võ Tông, ông được ban cho Thụy Hiệu là Văn Hiến (). Sau này, Vân Thê Châu Hoằng () thâu tập các văn thư của ông thành cuốn Hộ Pháp Lục (). Ngoài ra, ông có trước tác Tống Học Sĩ Toàn Tập () 33 quyển, Long Môn Tử (), Phố Dương Nhân Vật Ký (), Thiên Hải Loại Biên (), Tiềm Khê Tập (), v.v.