Tôn Quyền

《孫權》 sūn quán

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Tên vị Đế vương khai quốc của nước Ngô (222-279) thời đại Tam Quốc, người ở Phú xuân, quận Ngô, Trung Quốc, tự là Trọng mưu. Ông có tinh thần nghĩa hiệp, thích nuôi kẻ sĩ, được phong làm Ngô vương, không bao lâu tự lập làmđế, dựng nước tại Giang đông, đóng đô ở Kiến khang. Về già, tính tình ông cứng cỏi, tự ý làm càn, trị phạt nghiêm khắc. Ông lại thích thuật thần tiên, có lần ông sai tướng sĩ ra biển tìm núi tiên. Ông từng xây ngôi chùa Phật đầu tiên ở Giang nam, đặt tên là chùa Kiến sơ và đặt tên khu vực quanh chùa là Phậtđàlí(làng Phật). Ông rất kính trọng nhà Dịch Kinh lớn là Chi KhiêmCao Tăng Khang Tăng Hội.[X. Tam Quốc chí Q. 47.].