Tội Phúc Vô Chủ

《罪福無主》 zuì fú wú zhǔ

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Tội và phúc không có chủ thể. Đứng về phương diện lí thực tướng của các pháp mà nói thì tội và phúc đều không có chủ cố định, chắc thực, mà đều thuộc về Bình Đẳng, rỗng lặng. Kinh Quánphổhiềnbồtát (Đại 9, 392 hạ) nói: Tâm ta tự không, Tội Phúc Vô Chủ, tất cả pháp đều như thế.