Tối Chính Giác

《最正覺》 zuì zhèng jué

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Phạm: Abhisambuddha. Chỉ cho Phật Quả cao tột. Vì trí tuệ của Phật khế hợp với Chân Lí nên gọi là Chính Giác. Bồ-tát tuy có Chính Giác tùy phần nhưng địa vị chưa cao tột, nên không được gọi là Tối; chỉ có Phật là có diệu trí năng giác toàn phần, cho nên gọi là Tối Chính Giác.Phẩm Tòng Địa Dũng Xuất trong kinh Pháp Hoa quyển 5 (Đại 9, 41 trung) nói: Ta ở thành Giàda Ngồi dưới cây Bồ Đề; Thành bậc Tối Chính Giác, Chuyển Pháp Luân vô thượng. [X.kinhVôlượngthọ Q.thượng; Phát bồđềtâm kinh luậnQ.thượng; Hoanghiêm kinh sớQ. 1.; Hoanghiêmkinhthámhuyền kíQ2].