Tội Căn

《罪根》 zuì gēn

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Gốc tội. Nghĩa là gốc rễ Tội Ác đã trồng sâu không thể nhổ lên được. Có thuyết cho Hành Vi Tội Ác là gốc rễ đưa đến Tội Báo, cho nên gọi là Tội Căn. (xt. Tội).