Toàn Chân Giáo

《全真教》 quán zhēn jiào

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cũng gọi Toàn chân đạo, Toàn chân phái.Tên một giáo phái của Đạo Giáo tại Trung Quốc. Toàn Chân Giáo và Chính nhất đạo là 2 phái lớn của Đạo Giáo từ đời Nguyên về sau. Tổ khai sáng là Vương trùng dương, tương truyền từng được dị nhân Lã đồng tân trao cho đạo Bí Mật mà sáng Lập Giáo phái này vào năm Đại Định thứ 7 (1167) đời Kim tại am Toàn chân ở Ninh hải thuộc tỉnh Sơn đông. Ông cho rằng Biết tâm thấy tính tức là toàn chân, đồng thời chủ trương Nho Giáo, Phật giáo và Đạo Giáo Bình Đẳng hợp nhất, đem trung hiếu của Nho, giới luật của Phật và vạc thuốc của Đạo để hòa tan, nấu chảy trong một lò, loại trừ các yếu tố Chú Thuật, Mê Tín, xem trọng tọa thiền, tu trì. Ông có bảy người Đệ Tử lớn, gọi là Thất Chân Nhân, về sau 7 người này sáng lập ra 7 Chân phái như: Ngộ tiêu, Nam vô...…, trong đó, Khâu xử cơ ở Long Môn từng được Vua Thái tổ nhà Nguyên mời đến gặp, ban hiệu là Thần tiên, đồng thời vâng mệnh trông coi Đạo Giáo trong nước, nhờ thế mà Toàn Chân Giáo được truyền bá rộng rãi, cực thịnh một thời. Từ các đời Minh, Thanh về sau, giáo phái này dần dần suy vi.