Tô Triệt

《蘇轍》 sū zhé

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

1039-1112: văn hào dưới thời nhà Tống, một trong 8 nhân vật nổi danh dưới thời Đường Tống, con thứ của Tô Tuân (), em của Tô Thức (), tự là Tử Do (), Dĩnh Banh (), hiệu là Loan Thành (). Đối xứng với anh mình là Đại Tô (), ông được gọi là Tiểu Tô (). Trước tác của ông có Loan Thành Tập (), Thi Kinh Tập Truyện (), v.v.