Tịnh Phật

《淨佛》 jìng fú

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Phật rốt ráo chân thực, gọi là Tịnh Phật. Đây là thuyết của Đại Nhật Kinh Sớ. Đại Nhật Kinh Sớ quyển 8 (Đại 39, 661 trung) ghi: Nói về Tịnh Phật thì trong pháp Thanh Văn, A La Hán cũng gọi là Phật.Các kinh chưa Liễu Nghĩa khác của Đại Thừa cũng có nói về nghĩa Thành Phật, nhưng không thể gọi là Già Phật. Ở đây, điểm chính yếu là nói rõ về Thường Phật của Bản Tâm, cho nên mới dùng chữ Tịnh để Phân Biệt. Lại như các nhà Thiên thai chê việc Thành Phật của các nhà Pháp tướng là Báo Phật Hữu Vi, là quyền quả trong mộng.