Tĩnh Ái

《靜藹》 jìng ǎi

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cao Tăng Trung Quốc sống vào đời Bắc Chu, người ở Huỳnh dương, họ Trịnh. Năm 17 tuổi, sư cùng với người bạn đến chùa xem các bức vẽ miêu tả Địa Ngục, bèn quyết chí đến Thiền Sư Hòa ở chùa Ngõa Quan xin Xuất Gia. Sau khi Thụ Giới Cụ Túc, sư theo Pháp sư Cảnh học luận Đại trí độ. Về sau, sư lại theo vị Phạm Tăng học trong 10 năm. Ngoài luận Đại trí độ, sư còn tinh thông Trung Luận, Bách Luận, Thập Nhị Môn Luận…... Sư ở ẩn trong núi Chung nam, nhiều người đến theo học, dần dần phát triển thành trung tâm học vấn. Bấy giờ, Vũ đế nhà Bắc Chu nghe theo lời đạo sĩ Trương tân, muốn phế bỏ Phật Pháp, sư dâng biểu can ngăn nhưng nhà vua không nghe, sư bèn dẫn học trò vào sâu trong núi Chung nam, tạo lập 27 ngôi chùa men theo sườn núi hiểm trở. Niên hiệu Tuyên Chính năm đầu (578), sư ngồi xếp bằng trên đá, tự cắt thịt mình rồi Thị Tịch, hưởng dương 45 tuổi. Sư để lại tác phẩm: Tam Bảo tập. [X. Phật Tổ Thống Kỉ Q. 38.; Tục Cao Tăng Truyện Q. 23.].

Tĩnh Ái. Từ Điển Phật Học Vibudra. https://www.vibudra.org/glossary/thuatngu/tinh-ai. Truy cập 07/04/2026.