Tiếu Đạo Luận

《笑道論》 xiào dào lùn

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Luận, 3 quyển, do Chân loan soạn vào đời Bắc Chu. Năm Thiênhòa thứ 4 (569) đời vua Vũ đế nhà Bắc Chu, vua sắc lệnh quan Tư lệ đại phu là Chânloan bình luận về Phật giáo và Đạo Giáo. Tháng 2 năm sau, Chân loan dâng tấu sách này, trong lời tựa nói rằng (Đại 52, 144 thượng): Luận Tiếu đạo có 3 quyển, gồm 36 điều. Lí do có 3 quyển là để cười tên của 3 động; còn 36 điều là để cười 36 bộ kinh. Trong luận mỗi điều đều trích dẫn kinh sách Đạo Giáo, phân tích những điểm nông nổi của Đạo Giáo và cho rằng Đạo này không đáng tin. Nhưng Vũ đế sùng tín Đạo Giáo, đã Quyết Định phá bỏ đạo Phật, nên đối với bộ luận rất không vui và cho đốt ngay trong điện. [X. Quảng Hoằng Minh Tập Q. 9.].