Tịch Thường
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Thường vắng lặng, chỉ cho Niết Bàn. Tịch nghĩa là không có Phiền Não; Thường có nghĩa là Không Sinh diệt. Kinh Lăng nghiêm quyển 1 (Đại 19, 09 thượng nói: Bạch Thếtôn! Nay chúng con bị 2 chướng trói buộc, đều bởi không biết tâm tính Tịch Thường.