Tịch Chủng

《寂種》 jì zhǒng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Chỉ cho chủng tính Nhị Thừa Thanh Văn, Duyên Giác. Vì Nhị Thừa ưa thích vào Niết Bàn Tịch Tĩnh. Luận Biện Hiển Mật Nhị Giáo quyển thượng (77, 375 thượng) nói: Hàng Tịch Chủng mắc bệnh trầm trọng (cao hoang), bậc Y vương cũng phải khoanh tay. (xt. Chủng Tính).