Tỉ Ấm

《庇廕》 bì yìn

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: hay Tỉ Ấm (), tỉ âm (), nghĩa là bóng râm, bóng mát, sự bảo hộ, che chở. Trong phần Văn Công Thất Niên () của Tả Truyện () có đoạn: “Chiêu Công tương khử quần công tử. Lạc Dự viết: 'Bất khả. Công tộc, công Thất Chi diệp dã; nhược khử chi, tắc căn bổn vô sở Tỉ Ấm hỉ (:', Chiêu Công định xả bỏ các công tử. Lạc Dự nói rằng: 'Không được. Hàng công tộc là cành lá của công thất; nếu bỏ đi, tất không có nơi che chở cho gốc rễ').” Trong bài thơ Sơ Táng Thôi Nhi Báo Vi Chi Hối Thúc () của Bạch Cư Dị (, 772-846) nhà Đường có câu: “Văn chương thập chật quan Tam Phẩm, thân hậu truyền thùy Tỉ Ấm thùy (, Văn chương mười quyển quan Tam Phẩm, thân sau truyền ai che chở ai ?).” Hay trong phần Miễn Học () của Nhan Thị Gia Huấn () có đoạn rằng: “Phụ huynh bất khả thường y, Hương Quốc bất khả thường bảo, nhất đán Lưu Ly, vô nhân Tỉ Ấm, đương tự cầu chư thân nhĩ (, Cha anh không thể thường nương tựa, nước nhà không thể thường bảo hộ, một mai xa lìa, không người che chở, nên phải từ cầu ở bản thân mình vậy).”