Thượng Trực Biên

《尚直編》 shàng zhí biān

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Shōjikiben: 2 quyển, trước tác của Không Cốc Cảnh Long () nhà Minh, san hành vào năm thứ 5 (1440) niên hiệu Chánh Thống (). Không Cốc Cảnh Long―pháp từ của Sư Tử Lâm Thiên Như Duy Tắc (), pháp hệ của Trung Phong Minh Bổn ()―phản bác thuyết bài xích Phật Giáo của Nho Giáo nhà Tống và Chu Tử và khẳng định rõ rằng đạo của chư vị Thánh Nhân của 3 tôn giáo Nho, Phật, Đạo là kết hợp trời đất với đức, ánh sáng với trời trăng, tất cả đều là tư lương để chứng Đạo Nguyên sơ.