Thượng Thừa Thiền

《上乘禪》 shàng chéng chán

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Chỉ cho thứ thiền Đốn Ngộ tự tâm. Thiền Tông tự cho mình vượt lên trên Đại ThừaTiểu Thừa, cho nên lập riêng Thượng Thừa Thiền. Cứ theo Cảnh Đức Truyền Đăng Lục thì thiền có cấp bậc sâu cạn khác nhau, người ngộ lí Ngã Không Thiên Chân mà tu thiền thì gọi là Tiểu Thừa Thiền; người ngộ Chân Lí Ngã pháp giai không mà tu thiền là Đại Thừa Thiền. Nếu ngộ ngay tâm mình xưa nay vốn thanh tịnh, vốn không Phiền Não, tâm này chính là Phật, theo đó mà tu thiền thì chính là Thượng Thừa Thiền.