Thực Thời

《食時》 shí shí

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Giờ ăn. Là thời gian thụ trai do giới luật qui định, tức giờ Ngọ. Pháp của chư Phật 3 đời đều lấy giữa ngày làm thời gian thụ trai thực, nên gọi là Thực Thời; hễ đã qua giờ Ngọ thì không được ăn, nếu ăn là phạm giới Phi Thời, 1 trong 90 Đơn đọa. Luật Tứ phần quyển 14 (Đại 22, 662 hạ) nói: Thời là từ lúc ánh sáng mặt trời xuất hiện cho đến giữa ngày, xét giờ này là đúng pháp, 4 thiên hạ cũng ăn vào giờ này. Còn Phi Thời là từ giữa ngày cho đến lúc ánh sáng mặt trời chưa xuất hiện. [X. kinh Xứ xứ; kinh Sa Di Thập Giới nghi tắc; luật Ma Ha Tăng Kì Q. 17.; luận Tát Bà Đa Q. 8.].