Thuận Tín

《順信》 shùn xìn

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Junshin, ?-1250: vị Tăng của Chơn Tông sống vào giữa thời Liêm Thương, một trong 24 Đệ Tử xuất sắc của Thân Loan (), húy là Tín Hải (), hiệu là Thuận Tín Phòng (), xuất thân vùng Ibaraki-ken (). Tương truyền vì có điềm Linh Nghiệm rằng vị Minh Thần của Lộc Đảo (鹿) quy y theo Thân Loan, nên Đại Cung Ty Tín Thân () mới cho con mình là Tín Quảng () Xuất Gia theo Thân Loan. Rồi sau đó, ông đến làm trú trì Vô Lượng Thọ Tự () ở Điểu Sài (). Sau khi Thân Loan qua đời, ông truyền xướng cao phong của thầy mình ở các địa phương phía đông, và cùng với Môn Đồ Cao Điền () duy trì giáo đoàn. Trước tác của ông có Hạ Dã Duyên Khởi () 2 quyển.