Thoại Tắc

《話則》 huà zé

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cũng gọi Thoại đầu, Thoại bính, Thoại bộ, Thoại bá, Thoại đề, Thoại, Tắc. Pháp tắc nói chuyện, được chuyển dụng để chỉ cho Cổ Tắc Công ÁnNhân Duyên Ngộ Đạo của người xưa. Tất cả lời nói Cơ Duyên của Phật Tổ vànhân duyên Ngộ Đạo của cổ nhân đều là những pháp tắc tu hành Tham Thiền của người đời sau. Bởi thế, trong Thiền Lâm, ở dưới tên Công Án thường thêm 1 chữ Thoại như Đạt Ma Khuếch Nhiên thoại, Triệu châu bá thụ tử thoại, Nam Tuyền Trảm Miêu thoại... Môn Kinh lục trong Thiền Lâm Tượng Khí Tiên ghi: Lời nói của Phật Tổ là phép tắc cho người học, vì thế gọi là Thoại Tắc. Ngoài ra, Công Án được tạo thành bởi lời nói của các bậc tông tượng trong Thiền Lâm, gọi là Thoại đầu Công Án. [X.phần Bình Xướng, tắc 12, Bích Nham Lục; tắc 1 trong Tổ Đình Sự Uyển Q. 7.; phần Bình Xướng, tắc 21 trong Thung Dung Lục]. (xt. CôngÁn].