Thọ Vực

《壽域》 shòu yù

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: có hai nghĩa. (1) Cõi thái bình, thịnh trị. Như trong bài thơ Quận Trai Độc Chước () của Đỗ Mục (, khoảng 803-852) nhà Đường có câu: “Sanh nhân đản miên thực, Thọ Vực phú nông tang (, người sống chỉ ăn ngủ, an bình giàu ruộng dâu).” Hay trong bài thơ Ngô Minh Phủ Sinh Nhật () của Kim Nhân Thụy (, 1608-1661) nhà Thanh cũng có câu: “Thập vạn hộ tề đăng Thọ Vực, hồ thiên khởi độc nhất nhân trường (, mười vạn hộ đều vui sống thọ, cảnh tiên sao chỉ có một người).” (2) Huyệt mộ được chuẩn bị khi còn sống.