Thô Nhân

《粗人》 cū rén

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Chỉ cho Hành Giả Tiểu Thừa; trái lại, Hành Giả Đại Thừa gọi là Tế nhân. Luận Đại trí độ quyển 39 (Đại 25, 345 hạ)nói:Trong pháp Thanh Văn, 10 điều Bất ThiệnTội Nghiệp, trong Ma Ha Diễn thấy những việc do thân, khẩu, ý tạo tác là tội. Vì sao vậy? Vì có tạo tác, có trông thấy đều là hư dối. Thô Nhân thì tội thô, Tế nhân thì tội tế. Giáo Phán của tông Thiên thai dựa theo đây mà có thuyết Thô Nhân. Tức 3 giáo Tạng, Thông, Biệt trong 4 giáo là Thô Nhân, còn Viên giáo là Tế nhân. Pháp Hoa Huyền Nghĩa thích tiêm quyển 1 (Đại 33, 820 thượng) nói: Tế nhân, Thô Nhân cả 2 đều phạm lỗi, nếu đứng về phương diện lỗimà nóithì cả 2 đều gọi là Thô Nhân.